2 TỪ ĐẠI KHÁI CHÍNH LÀ THỨ GIẾT CHẾT TIỀN ĐỒ CỦA BẠN - Blog Trần Hiếu - Mãi mãi tinh thần phụng sự

Header Ads

2 TỪ ĐẠI KHÁI CHÍNH LÀ THỨ GIẾT CHẾT TIỀN ĐỒ CỦA BẠN


Vài năm trước em họ tôi có mở một cửa hàng ăn.
Vị trí cửa hàng rất đẹp, nằm gần bệnh viện, người ra người vào tấp nập, mấy cửa hàng quanh khu đó đều buôn bán rất tốt.
Hồi đó em họ tôi đi xem bói, thầy phán ngày khai trương rất vội, chỉ cách hôm đó hai ngày. Tôi khuyên em ấy từ từ, bởi cửa hàng vẫn chưa có gì, nhân viên còn chưa tuyển, thời gian đào tạo cũng không có, nếu khai trương thật thì cửa hàng loạn thành cái chợ mất.
Nhưng cậu ấy nói không sao, vẫn còn hai ngày, chỉ cần dạy nhân viên cách thu tiền, bưng bê thôi, không cần nhiều quy tắc như các nhà hàng lớn. Khách hàng ở đây đa số đều không cố định, chủ yếu là người nhà bệnh nhân, yêu cầu không quá cao, chúng ta cứ phiên phiến là được.
Ngày khai trương, cửa hàng rất đông khách, em ấy và hai nhân viên bận tối mặt. Hôm đó cũng xảy ra khá nhiều sai sót, khi thì tính nhầm tiền, khi thì bưng nhầm món, thậm chí còn có cả sâu trong đồ ăn của khách. Vị khách đó rất tức giận, em họ tôi phải xin lỗi đổi suất khác, không tính tiền rồi còn tặng thêm một suất nữa.
Nửa năm sau, có một lần tôi vào viện thăm bệnh đi qua đó, thấy cửa hàng giờ đã đóng cửa, bên ngoài dán giấy "cho thuê cửa hàng".
Lúc đó tôi khá ngạc nhiên, sao mới có vài tháng mà đã đóng cửa rồi?
Nhưng nghĩ lại thấy cũng đúng, em họ tôi quá qua loa, cái gì cũng chỉ phiên phiến là được. Thức ăn bình thường, phục vụ bình thường, vệ sinh bình thường, nhiều cái bình thường gộp lại là thành tầm thường.
Một cửa hàng ăn tầm thường thì làm sao có thể lâu dài.
----------------
Thực ra, không chỉ kinh doanh mà làm người cũng thế, không thể cứ phiên phiến là được.
Long và Lâm là sinh viên cùng trường cùng khóa, cả hai đều học cơ khí chế tạo máy, đều đến thực tập ở bộ phận nghiên cứu của một công ty nọ.
Lâm là kiểu người "cứ phiên phiến là được" điển hình. Cấp trên của cậu ấy, cũng là bạn tôi thường xuyên ca thán cậu ấy làm việc quá cẩu thả. Bản thiết kế của cậu ấy lúc nào cũng đầy lỗi sai, mà hầu như toàn lỗi cơ bản.
Sau khi kết thúc kì thực tập, bạn tôi còn đề nghị Lâm nên xin đến phòng ban khác, cậu ấy không phù hợp với bộ phận nghiên cứu.
Sau đó, Lâm chuyển đến bộ phận kinh doanh, làm công việc tính toán đánh giá KPI. Công việc này yêu cầu người làm phải chính xác tỉ mỉ, bởi chỉ cần sai một li là đi một dặm, làm mất cân bằng, gây hậu quả xấu cho hệ thống quản trị.
Một lần, sau khi KPI nửa đầu năm của công ty vừa được công bố, có không ít người đến "kiện" Lâm vì số liệu sai hết cả. Cuối cùng sếp cậu ấy phải ra mặt kiểm kê lại, chuyện này mới kết thúc.
Hết 3 tháng thực tập ở bộ phận kinh doanh, trưởng bộ phận nhận xét Lâm rất tệ: Đi làm đầu óc toàn ở trên mây, không biết đến công ty làm gì nữa.
Nhưng Long, người vào công ty cùng thời gian với Lâm lại khác. Cậu ấy vẫn luôn ở bộ phận nghiên cứu, mỗi một bản thiết kế đều làm vô cùng cẩn thận, gần như không cần người khác kiểm tra lại. Cậu ấy nói, mỗi một công việc mình làm, mỗi một sản phẩm mình gửi đi cũng chính là bài thi của cuộc đời mình, là danh thiếp của mình, thế nên phải làm thật nghiêm túc.
Tất nhiên sau khi kết thúc thực tập, Long được chuyển thành nhân viên chính thức, mấy năm trở lại đây công việc đạt được nhiều thành tựu, được thăng chức, tăng lương. Hiện tại lương cậu ấy còn cao hơn cả tiền bối trong công ty.
Cho nên, đánh giá một người tài giỏi hay không, đôi khi không thể chỉ nhìn một thời điểm hay một thời gian ngắn. Mỗi ngày tiến bộ một chút và mỗi ngày đều phiến phiến tạm được, ban đầu thoạt nhìn không chênh lệch bao nhiêu, nhưng qua một thời gian, khoảng cách sẽ hiện ra rõ ràng.
Chúng ta tạo thành thói quen, rồi thói quen sẽ tạo thành chúng ta. Những việc chúng ta đã làm, những người chúng ta đã giúp, cuối cùng đều sẽ trở thành chính chúng ta.
****************
Luôn có người đặt ra câu hỏi thế này:
Tại sao cùng kinh doanh giống nhau người thì kiếm được tiền, người lại phải đền tiền?
Cùng làm một công việc, cùng bắt đầu, sau một vài năm, tại sao người thì được thăng chức tăng lương, người lại rơi vào cảnh thất nghiệp?
Cuộc sống chính là như vậy, không cho phép chúng ta lơ là dù chỉ một giây một phút. Tất cả những thành công rực rỡ đều được tạo thành từ những chi tiết nhỏ bé.
Không phải ngày nào những người thành công cũng làm việc quan trọng, chỉ cần là việc thì dù đơn giản hay phức tạp, quan trọng hay ít quan trọng họ đều xử lí thật tốt, không một sai sót. Những việc ít quan trọng này dần dần sẽ trở nên quan trọng.
Tích tiểu thành đại, góp gió thành bão.
Làm việc cũng giống như trồng cây, nếu bạn tận tâm chăm sóc, thì sau một thời gian bạn sẽ thu được trái ngọt, nhưng nếu bạn chỉ chăm sóc qua loa ứng phó, thì trái nhỏ bé chua chát có khi cũng chẳng thu được.
"Cứ phiên phiến thôi", sẽ là bức tường thành ngăn bạn đến với tất cả tiến bộ và thành công.
Theo Trí thức trẻ)

Không có nhận xét nào